Bị lên án vì cái thói ba hoa "tép nhảy" rất nhiều, nhưng mãi đến sau này viên thuyền phó mới cho mọi người thấy công dụng của món "mồm mép" to lớn đến thế nào. Chiếc du thuyền sang trọng đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm doạ có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ. 10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: - Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ: Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!". Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!". Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!". Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn". Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”. Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”. Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!” Sau khi tất cả mọi người được cứu và trở về đất liền an toàn, viên thuyền phó được các trường đại học khẩn thiết mời về làm giảng viên môn tâm lý học và môn dân tộc học, nhà nước mời anh về làm cố vấn ngoại giao, rất nhiều tổ chức mời anh về làm việc. Tất cả đều nghĩ sẽ mời được viên thuyền phó tài ba này về đóng góp cho mình vì ít nhất anh cũng thoát được cảnh lênh đênh sóng nước. Nhưng không, thuyền phó từ chối tất cả vì nhiều lý do: Thứ nhất: Anh thuộc "tuyp" người lãng mạn và thích phiêu lưu. Thứ hai: Với tài năng của mình, anh sẽ cống hiến được rất nhiều cho công cuộc... nhảy tàu. Thứ ba: Làm thuyền phó, vấn đề duy nhất khiến anh trăn trở là không biết tiêu tiền vào việc gì. Thứ tư (cái này mới là quan trọng): Anh có lý do hoàn toàn chính đáng để vắng nhà mà không phải xin phép vợ (?!). LaLa (Sưu tầm)
|